Tả cánh đồng lúa đang thì con cái hay nhất ngắn gọn

0

Tả cánh đồng lúa đang thì con cái hay nhất ngắn gọn

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ CẢNH CÁNH ĐỒNG LÚA ĐANG THÌ CON GÁI

“Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn”

Từ lâu, cánh đồng lúa đã mang trong mình cái hồn cảnh sắc của dải đất hình chữ S xinh đẹp. Em đã từng rạo rực khi chứng kiến những thửa ruộng vừa cấy xong, từng reo vui trước cánh đồng mùa gặt và cũng giữ cho mình những cảm xúc rất riêng khi đứng trước cánh đồng đang thì con gái.

Từ xa nhìn lại, cánh đồng quê giống như một tấm thảm nhung khổng lồ mềm mại, cứ nâng lên rồi lại hạ xuống nhịp nhàng theo những làn gió thoang thoảng. Ước mơ của những đứa trẻ có lẽ là được nằm trên tấm thảm ấy để được ôm ấp trong vòng tay của quê hương. Từ mặt đất đến chân trời chỉ là một màu xanh mướt mát và ngút ngàn hòa cùng màu trời, hai tông màu lạnh phối trộn với nhau tạo nên một không gian thoáng đãng, mát mẻ.

Khi thả mình vào cánh đồng, điều đầu tiên em cảm nhận được là mùi hương thoảng nhẹ, dìu dịu của bông lúa non. Lúa thì con gái là lúa đang trổ đòng. Mỗi cây lúa đang e ấp trong mình một tinh chất trắng ngần, ngọt ngào được bao bọc bên trong bông lúa mới trổ. Để nuôi dưỡng tinh chất ấy thành những hạt gạo to mẩy, những chiếc rễ mỏng manh như sợi chỉ phải đâm sâu vào trong lòng đất, chăm chỉ hấp thụ chất dinh dưỡng để cây phát triển. Những chiếc lá xanh mướt, thon dài, tinh nghịch lúc đua nhau vươn mình để ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, lúc lại thỉnh thoảng ghé vào nhau rầm rì trò chuyện, lúc lại reo vui vẫy chào chị gió.

Người ta thường ví lúa đang thì con gái cũng giống như một cô gái tuổi xuân đằm thắm đang tận hưởng những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng người thiếu nữ cũng có những biến chuyển đầy phức tạp, nàng lúa cũng vậy. Khi bình minh ló rạng, nàng dịu dàng tô điểm cho mình bằng những hạt sương long lanh, tóe lên những tia ngũ sắc dưới ánh mặt trời. Mặt trời lên cao, nàng lại bung nở, vui đùa cùng những cô cậu nắng, để chúng nhảy nhót trên những phiến lá. Buổi chiều, lúa lại giận dỗi đỏng đảnh với những cơn gió nội đồng quê hiền lành, cho đến tận khi hoàng hôn, lại lặng lẽ ngắm nhìn những cánh cò bay mỏi tìm về đến tổ.

Lúa đang thì con gái nên cũng được các bác nông dân chăm sóc chu đáo và cẩn thận. Mỗi ngày, vào buổi sáng cũng như xế chiều, em đều thấy thấp thoáng vài bóng người với chiếc áo nâu giản dị ra thăm đồng, tưới tiêu, cày cuốc. Cánh đồng ấy gửi gắm bao niềm tin, ước vọng của người dân quê em về một mùa màng bội thu và một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Đứng trước cánh đồng lúa đang thì con gái, tâm hồn em như rộng mở, tươi vui hơn. Cảnh vật ấy khiến em yêu đời, yêu thiên nhiên, yêu quê hương xứ sở và cũng làm em cảm thấy mình phải cố gắng hơn nữa vì gia đình, vì những con người chất phác nơi đây và vì mảnh đất mà em yêu quý.

Được ngắm nhìn cánh đồng lúa thì con gái là một khoảnh khắc may mắn đối với em. Nó cũng sẽ là hình ảnh khó quên trong kí ức tuổi thơ và là hành trang mà sau này em sẽ mang theo khi đặt chân đến nhiều vùng đất mới.

Tả cánh đồng lúa đang thì con cái hay nhất ngắn gọn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ CẢNH CÁNH ĐỒNG LÚA ĐANG THÌ CON GÁI

Mùa cấy lúa kết thúc. Cánh đồng giờ đây bát ngát một màu xanh non, mỡ màng đến mượt mà. Lúa đương thì con gái. Lúa đang trong độ tuổi đẹp nhất của nó, là thanh xuân của nó. Cánh đồng lúa đang thì con gái ở quê em – khoảng trời xanh của em – thật đẹp làm sao!

Đi ra thăm đồng cùng ngoại, một bầu không gian quá đỗi bất tận. Trước mặt em hiện ra là một thảm lụa nhung xanh non. Một màu xanh thật khó tả. Nó mướt và mượt, mềm mại, thanh mát và nhẹ nhàng. Là màu xanh của những ngọn lúa đang thì con gái. Đầu mỗi nhánh lúa còn đọng lại những giọt sương long lanh như những viên ngọc xinh xắn, lấp lánh cả một bầu trời còn đang ửng sáng. Nắng đã bắt đầu rải nhẹ, thoa phấn lên cánh đồng lúa. Mỗi bông lúa vươn mình lên đón lấy những tia nắng nhẹ nhàng của ban mai, của một ngày mới. Những tia nắng sớm dường như làm cho màu xanh non của cánh đồng lúa đương thì con gái trở nên mỡ màn hơn bao giờ hết. Nó bóng mượt tới mức em cảm giác có thể soi gương được. Gió thổi nhẹ. Những bông lúa đung đưa hệt như những cô gái thôn quê đang thướt tha chải tóc, làm duyên làm dáng. Em tới câu ca dao mà ngoại hay hát:

“Thân em như chẽn lúa đòng đòng
Phất phơ dưới ngọn nắng hồng ban mai.”

Hoàng hôn dần buông xuống, cánh đồng lúa đương thì con gái lại khoác lên cho mình một tấm áo mới, mộng mơ hơn và đằm thắm hơn nhiều so với bình minh. Vẫn là màu xanh non đến mỡ màng đấy, nhưng khi trời tắt nắng, màu xanh được phủ một lớp bụi của hoàng hôn. Ánh hoàng hôn ngả dần trên mỗi nhánh lúa. Cả cánh đồng như được kéo dài hơn, rộng hơn và đẹp hơn. Mỗi bông lúa vẫn lay động trong gió và phảng phất hương đồng cỏ nội. Cánh cò trắng đã bay mệt và bay về tổ. Những “cô gái lúa” xinh xắn đứng dưới vẫy tay chào gia đình nhà cò kia. Một khung cảnh mới ấm áp và thân thuộc biết bao!

Cánh đồng lúa đang thì con gái nó phất phơ và mơn mởn như thế đó. Ấy là cánh đồng lúa đương thì con gái ở quê em, là cánh đồng thân thương và bát ngát. Người nông dân cần lao, ngày qua ngày cấy những bông lúa non xuống. Vậy mà giờ đây đã cánh đồng lúa đã mơn mởn và căng tràn sức sống rồi. Cánh đồng như khoác trên mình một tấm áo xanh, tấm áo non trẻ đương thời con gái, đang trong độ tuổi đẹp nhất của những bông lúa. Và một khoảng thời gian nữa thôi, màu xanh mỡ màng kia sẽ dần chuyển sang màu vàng và những hạt gạo trắng tinh sẽ hiện ra cùng những bát cơm nóng hổi. Đó chính là mồ hôi công sức, mồ hôi, nước mắt và xương máu của những người nông dân không quản mưa nắng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời mới có thể làm nên được.

Cánh đồng lúa đương thì con gái – Ở độ này có lẽ cánh đồng lúa quên em là đẹp nhất. Những bông lúa căng tràn sức sống. Và dưới màu xanh mỡ màng kia là căng tràn một dòng sữa trắng ngọt ngào, kết tụ với những gì tinh khiết nhất của thiên nhiên và tạo nên những hạt thóc, hạt gạo trắng ngần. Ôi, em yêu cánh đồng lúa đương thì con gái quê mình biết bao nhiêu!

Đánh giá bài viết
Loading...