Phân tích giá trị hiện thực trong tác phẩm Vào phủ chúa Trịnh

0

Phân tích giá trị hiện thực trong tác phẩm Vào phủ chúa Trịnh

Bài làm

Tác phẩm “Vào phủ chúa Trịnh” là một đoạn trích từ tập Thượng kinh ký sự do Lê Hữu Trác viết. Đây là tác phẩm văn học có giá trị lịch sử cao và thể hiện sự độc đáo trong bút pháp ký sự của tác giả.

Tác phẩm “Thượng kinh ký sự” nguyên văn được viết bằng chữ Hán và được viết vào năm 1782. Nội dung chính là sự ghi chép về những gì mà tác giả mắt thấy, tại nghe trong những lần ông ra kinh đô Thăng Long để cho cha con chúa Trịnh Sâm. Vốn Lê Hữu Trác là một danh y lừng lẫy trong lịch sử y học và ông mong muốn đem tài năng của mình để cứu người, giúp đời. Những trang viết của ông về phủ chúa Trịnh rất sinh động, chân thực về cuộc sống xa hoa của tầng lớp vua chúa, qua đó còn thể hiện sự thờ ơ, coi thường của mình đối với danh lợi.

Phân tích giá trị hiện thực trong tác phẩm Vào phủ chúa Trịnh

Mở đầu đoạn trích đó chính là khung cảnh giàu sang, đẹp đẽ của phủ chúa. Tác giả sử dụng việc trần thuật theo ngôi thứ nhất thể hiện sự tiếp xúc trực tiếp của tác giả. Trước tiên vì là kí sự nên tác giả đã ghi thời gian có thể: “Mồng một tháng hai”, đúng thời điểm “trong người có việc” của tác giả. Phân vật tôi không hiện ra hình dáng cụ thể nhưng lại cảm nhận rõ về âm thanh và hơn cả đó là ở hành động. Ưu điểm về ngôi kể thứ nhất chính là khiến cho câu chuyện có thêm tính chân thực. Quang cảnh khi bước chân vào phủ thì tác giả hết sức khen ngợi ai sự xa hoa, sang trọng. Quý phủ nào là những cây cảnh quý hiếm, những loài chim quý. Có thể thấy đó là một nơi mà danh hoa đua thắm với chim hót véo von. Đó là những hiện thực mà tác giả đã vẽ lên khung cảnh hiện thực của phủ chúa. Khuôn viên phủ rộng, trạm dừng chân được xây dựng với kiến trúc rất kiểu cách và bài trí với những cảnh thiên nhiên kỳ lạ.

Loading...

Càng đi sâu vào phủ Chúa thì càng thấy rõ hơn. Đó là những đại đường, quyền bổng. Ông thấy những màu vàng chói lọi. Màu vàng tượng trưng cho sự giàu sang, phú quý. Trong khu từ những vật lớn đến những vật nhỏ đều được sơn sơn thiếp vàng. Cuộc sống giống như ở thiên đường khiến nhiều người ao ước, ham muốn. Tuy nhiên tác giả lại chẳng hề như thế mà trái lại là thờ ơ, chẳng hề bị lóa mắt. Có thể thấy tác giả không chỉ chú trọng miêu tả bề nổi của phủ mà còn có cả chiều sâu với một sức gợi tả mạnh mẽ. Có thể thấy tác giả Lê Hữu Trác đã lựa chọn những chi tiết đắt giá để nói lên quyền uy tối thượng cũng như cuộc sống hưởng thụ cực kỳ xa xỉ của gia đình Chúa Trịnh Sâm.

Giá trị hiện thực trong tác phẩm “Vào phủ chúa Trịnh” còn thể hiện qua những cung cách trong cung. Để vào được trong cung thì phải trải qua nhiều lần bẩm báo thì mới được vào. Tất cả mọi người đều cung kính với chúa, Chúa Trịnh Sâm thì có biết bao nhiêu là cung tần, mỹ nữ vây quanh hầu hạ. “Vào phủ chúa Trịnh” còn là sự tiếp cận với hiện thực trong phủ chúa hơn là việc chính là đi thăm bệnh, chữa bệnh. Tuy nhiên quá trình đi thăm bệnh cũng là một minh chứng sống động cho thấy sự giàu sang, uy quyền. Đồng thời đây cũng là lý do dẫn tới hoàn cảnh Lê Hữu Trác được vào phủ và tự do nhìn ngắm cảnh vật ở đó. Khi vào khám bệnh cho thái tử Trịnh Cán, một đứa trẻ nhưng những ngự y dù đã rất già nhưng vẫn phải vái lạy rồi mới được bắt mạch, chữa bệnh.

Với tư cách là một người thầy thuốc quê mùa thì nhân vật tôi luôn tỏ thái độ kính nhường, ham học hỏi. Nhất là khi đứng trước các vị lương y của sáu cung, hai viện. Đoạn văn miêu tả bệnh tình của thái tử được miêu tả rất kĩ: “thế tử ở trong chốn man che tướng phủ, ăn quá no, mặc quá ấm nên tạng phủ yếu đi. Vả lại, bệnh mắc đã lâu, tinh khí khô hết, da mặt khô, rốn lồi to, gân thời xanh, tay chân gầy gò. Đó là vì nguyên khí đã hao mòn, thương tổn quá mức”. Đó là căn bệnh “nhà giàu”, qua sự miêu tả kĩ, người đọc dễ liên tưởng đến tình trạng suy thoái của triều đình phong kiến Việt Nam thời kì đó.

Đoạn trích Vào phủ chúa Trịnh mang giá trị hiện thực sâu sắc với ngòi bút tinh tế và sự ghi chép cẩn thận, kĩ lưỡng. Qua đoạn trích ta có thể hình dung được cuộc sống, nơi ở xa hoa, lộng lẫy của chúa Trịnh. Đồng thời còn thể hiện thái độ coi thường, không màng danh lợi của tác giả.

Đánh giá bài viết
Loading...